Giáo sư Văn Như Cương nhầm rồi !
Giáo
sư Văn Như Cương nhầm rồi !
Nguyên Ngọc
Giáo sư Văn Như Cương viết : “ Trong kì thi đại học vừa qua, điểm thi môn Sử thấp một cách thảm hại. Nói chung chỉ độ 4 % trên điểm trung bình. Nhiều trường có tới 99 % điểm dưới trung bình, mà chủ yếu là điểm 0 và điểm 1. Có trường chỉ 1 thí sinh có điểm 5 là cao nhất. Vẫn biết chuyện dạy Sử và học Sử từ trước đến nay đã có nhiều vấn đề nhức nhối, nhưng một kết quả như năm nay thực sự làm cho xã hội xôn xao, và làm đau đầu các nhà quản lí giáo dục, các nhà sử học, các thầy giáo, học sinh và cha mẹ học sinh…”
Thưa giáo sư Cương, ông nhầm rồi ! Có một nhà quản lý giáo dục, mà là
người đứng đầu, có trách nhiệm lớn nhất trong các nhà quản lý giáo dục,
không hề “ đau đầu ” như giáo sư tưởng và tin (1). Trái lại, với cái
đầu vô cùng thanh thản, hết sức vui vẻ thoải mái, tuyệt đối bình tĩnh,
ông ấy nói : “ Đấy là chuyện bình
thường ”. Chuyện nhỏ xíu ấy mà, gì mà rối lên thế ! Thậm chí
thấp vậy chứ thấp nữa, chẳng hạn toàn bộ thí sinh thi sử đều bị điểm
không, cũng chẳng lay chuyển được sự bình tâm của ông, bởi vì ông đã có
một phép mầu, ông đã tìm ra một thủ phạm tuyệt đối và tuyệt vời : Thời
đại ! Chắc như đinh đóng cột và với một sự liều lĩnh khó tin, ông tuyên
bố trước những người đối thoại : “ Điểm
Lịch sử thấp là vấn đề của thời đại. Các bạn hãy nhìn rộng ra nhiều
nước, không chỉ ở Việt Nam có hiện tượng ấy… Có những thứ do thời đại,
do xu thế phát triển tác động. Nhìn kỹ một chút các bạn sẽ thấy môn
lịch sử kém thu hút, điểm Lịch sử thấp không phải chỉ ở Việt Nam, ở
châu Á. Đó là chuyện của thời đại, của thế hệ này, do cách mạng khoa
học công nghệ, do sự biến đổi, đòi hỏi của thị trường lao động…”
Nghĩa là ngoài “ thời đại ”,
ông còn tìm ra thêm được mấy thủ phạm đích đáng nữa, đều là con đẻ của
cái “ thời đại ” chết tiệt
kia : “ xu thế phát triển ”,
“ thế hệ này ”, “ cách mạng khoa học công nghệ ”, “ sự biến đổi đòi hỏi của thị trường lao động
” v.v…
Liều lĩnh khó tin, bởi xin hỏi : nhờ ông “ nhìn rộng ra ” và chỉ cho biết, dù
chỉ một ví dụ thôi, với tất cả các thủ phạm như ông đã dễ dàng phát
hiện, có nơi nào trên toàn thế giới có kết quả thi môn lịch sử thê thảm
như vừa rồi trong nền giáo dục do ông đảm trách trước quốc dân ?
Đây là chuyện hết sức nghiêm túc, nên cũng phải nói với nhau rất nghiêm
túc.
Trước hết, chính các thứ thời đại, xu thế, thế hệ, cách mạng khoa học
công nghệ, biến đổi thị trường lao động… như ông vừa kể lại đòi hỏi hơn
bao giờ hết phải coi trọng khoa học xã hội nhân văn, trong đó có
sử và môn sử (và cả môn văn nữa, mà kết quả vừa rồi cũng chẳng hay ho
hơn mấy). Xin nêu một bằng chứng : chính là đứng trước những vấn đề như
vậy, mà cách đây mấy năm trường đại học Harvard nổi tiếng của Mỹ đã rà
soát lại toàn bộ chiến lược của họ, và nghiêm khắc nhận ra, mặc dầu đã
cố gắng rất nhiều, họ vẫn còn coi trọng chưa đủ các môn xã hội nhân văn
và quyết chuyển hướng mạnh mẽ hơn nữa vào các môn ấy. Bởi vì đối với
bất cứ xã hội nào, ở bất cứ “ thời đại ” nào, thời đại phát triển của
khoa học kỹ thuật công nghệ thì càng khẩn thiết hơn, chính khoa học xã
hội nhân văn là hết sức cần thiết để giữ cái nền bền chắc cho xã hội và
con người, cho sự phát triển bền vững, cho con người dẫu có khoa học
công nghệ cao đến đâu, vật chất nhiều đến đâu, cũng vẫn còn là con
người chứ không phải là những cái máy khô cằn, nhất là những cái máy
chỉ biết hau háu làm ra tiền và nhai tiền. Giữ cho nhân loại còn là
nhân loại, chứ không là một đống những vật tinh xảo mà vô cảm và vô
lương. Một xã hội quay lưng lại với các khoa học xã hội và nhân văn là
một xã hội suy đồi. Một nền giáo dục trong thực tế liệt khối C xuống
hạng bét, để cho “ chuột chạy cùng
sào mới vào khối C ”, là một nền giáo dục suy đồi. Và bế tắc.
Buồn thay đó chính là tình trạng thực của nền giáo dục chúng ta hiện
nay. Và đừng nói rằng điều đó không liên quan gì đến tội ác gia tăng
trong xã hội, và cả trong học đường, làm nhức nhối toàn xã hội, còn
những người đứng đầu ngành giáo dục thì bình chân như vại. Tất nhiên
vấn đề ở đây lớn hơn vấn đề giáo dục, lớn hơn vấn đề của ngành giáo
dục, nhưng muốn nói gì thì nói, ngành giáo dục phải chịu trách nhiệm
chính. Bởi vì nó được sinh ra, xã hội bỏ tiền mồ hôi nước mắt ra nuôi
nó, là để nó làm trước hết công việc ấy : giữ cái nền bình ổn lâu dài
vững chãi cho xã hội, cho sự tồn tại và phát triển của xã hội. Quả đã
đến lúc cần rà soát lại một cách căn bản toàn bộ chiến lược của nền
giáo dục này ; và câu hỏi căn bản, đầu tiên là : nó định chế ra máy hay
đào tạo ra người ? Nếu quả nó định đào tạo ra người thì nhất thiết
không vì bất cứ lý do gì, vì lý do “ thời đại ” càng không, có thể để
mặc cho khối C lủi thủi như vậy, không thể coi kết quả thảm hại của thi
sử năm nay là bình thường. Đấy là thảm họa, bởi vì đấy không chỉ là
chuyện kết quả học sử thi sử như thế nào, mà là dấu hiệu con người coi
các giá trị tinh thần và nhân văn chẳng còn đáng xu nào ! Một thảm họa
xã hội !
Mấy hôm nay nhiều người đã bàn tán xôn xao về sự cố này, và nhiều ý
kiến đã tập trung vào cách dạy và học sử. Chắc đều đúng. Tuy nhiên hình
như cũng chưa đến lõi của vấn đề. Hẳn ai cũng biết trong các môn học ở
trường hiện nay, bị học sinh sinh viên chán nhất, ghét nhất, do đó cũng
học kém nhất, học một cách đối phó nhất, kết quả tất cũng tệ nhất là
môn sử và môn văn – cùng một vài môn khác thuộc cái gọi là “ chương
trình cứng ” – . Vì sao ? Rất đơn giản, và chắc cũng không ít người
biết rõ nhưng vì lý do này khác đã không nói ra. Thôi thì cho tôi nói
thật vậy : vì đó là những môn bị chính trị hóa nhiều nhất, nặng nề nhất
! Chính trị chắc chắn không có gì là xấu, trái lại là khác. Rất cần
thiết và cũng có thể rất hay. Học chính trị là quá cần thiết chứ, và có
thể dạy thật hay nữa. Nhưng sử là sử, văn là văn, chính trị là chính
trị, không thể và hoàn toàn không nên lẫn lộn, dùng cái này để làm cái
kia, đem cái này làm công cụ cho cái kia. Cũng không phải là “ thống
soái ” để cho tất cả những cái khác, môn khác phải châu vào cúi đầu
phục vụ nó. Mỗi cái có chức năng riêng không thể thay thế của nó để làm
nên con người ra người. Nói trắng ra, hiện nay người ta chán, ghét học
văn, học sử, là vì dạy văn thì có thật sự dạy văn đâu mà là dùng văn để
dạy chính trị, chủ yếu để dạy chính trị. Sử cũng hoàn toàn như vậy,
không hề khác. Một ví dụ : có lần tôi đã nói với một người hiện có vị
trí rất cao trong lãnh đạo đất nước rằng tất cả các đề thi sử tốt
nghiệp và thi vào đại học gần 40 năm nay đều chỉ hỏi về lịch sử Việt
Nam từ sau năm 1930 (2). Cứ như chỉ từ năm 1930 nước ta mới có cái gọi
là lịch sử, còn trước đó… chỉ là tiền sử, là thời man dã, người còn là
khỉ vượn gì đó thôi chứ chưa thành người ! Ông ấy ngạc nhiên hỏi thật
thế sao ? Thì anh cứ kiểm tra mà xem, tôi bảo. Không biết sau đó
ông ấy có kiểm tra không, nhưng rồi không thấy ông nói gì nữa … Học sử
học văn như thế, thú thật đến tôi cũng chán ghét, và đi thi chưa chắc
đã được 0,5 điểm như thí sinh tội nghiệp vừa rồi.
Ông Bộ trưởng hỏi : Thì tin học có gì hấp dẫn đâu nào, tại sao người ta
vẫn lao vào học ? Một là, hấp dẫn quá chứ, ít nhất nó cũng cho ta thấy
con người có thể sáng tạo ra những thứ thông minh đến chừng nào, chẳng
thú vị sao ? Nhưng còn có điều quan trọng hơn : nó không bị chính trị
hóa, không dễ gì chính trị hóa nó như văn và sử.
Vậy đó, sự thật ! Còn e dè, sợ “ nhạy cảm ”, tránh né nhau, kiêng sợ
những lực lượng vô hình như thần thánh, không dám nói thật ra thì có
thay đổi cách học cách dạy đến mấy, khéo sang năm môn sử lại 99,99 %
dưới điểm 5 cho mà xem. Và văn cũng không hơn đâu. Nhìn thẳng, nói
thẳng một lần cho xong đi, để mà còn tiến lên cùng thiên hạ, để có một
nền giáo dục thực sự lành mạnh và hiệu quả, đào tạo con người ra người,
cho một đất nước thật sự văn minh.
Gần đây giáo sư Ngô Việt Trung, viện trưởng Viện Toán học Việt Nam, đã
nói rất thẳng thắn : Phải tách khoa học ra khỏi thế quyền. Giáo sư
Hoàng Tụy thì nói : Phải “ thế tục hóa ”nền giáo dục của chúng ta. Ai
cũng biết cuộc cách mạng về giáo dục ở châu Âu đưa đến nền giáo dục
hiện đại rực rỡ ngày nay, là kết quả tuyệt vời của cuộc đấu tranh thế
tục hóa giáo dục, giải phóng giáo dục ra khỏi kìm chế lâu dài của Nhà
thờ. Cần hiểu lời Hoàng Tụy trong ý nghĩa đó.
Nhân nói chuyện sử, xin kể điều này : Ở Pháp có một tổ chức do các nhà
sử học độc lập lập ra, tên là CVUH (Comité de Vigilance face à
l’usage public de l’histoire), có thể dịch là Ủy Ban Cảnh giác đối mặt
với việc đưa Lịch ra sử dụng trong Công chúng. Vậy đó, lịch sử luôn rất
dễ bị lợi dụng, thậm chí bóp méo, cắt xén, cắt nghĩa tùy tiện bởi các
thế lực khác nhau nhằm làm công cụ cho những mục đích phi lịch sử. Ở
nhà trường, cảnh giác với lợi dụng này càng phải ráo riết hơn. Học lịch
sử tuyệt nhiên cũng không cần nhớ thuộc lòng đến mụ mị bất cứ ngày
tháng phiền phức và vô ích nào, khi như lời ông Bộ trưởng, chúng ta
đang sống trong “ thời đại ” này, cái thời đại chỉ cần nhẹ tay nhấp
chuột là ra tất cả. Học sử là để có cái mà không bất cứ con chuột hiện
đại nào nhấp ra được cho ta : nhận ra được biện chứng lạ lùng và tất
yếu của lịch sử, để mà biết làm người cho xứng đáng người, làm công dân
độc lập, tự chủ, sáng tạo, đầy trách nhiệm của nước Việt và của thế
giới. Đặc biệt hôm nay, khi vận mệnh Tổ quốc một lần nữa lại đứng trước
thử thách lớn.
Nguyên Ngọc
NGUỒN : Đây là toàn văn bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc đã đăng trên Blog Quê Choa . Bản trên Sài Gòn Tiếp Thị (SGTT) đã bị cắt xén hơi nhiều và mang tựa đề : Để nhận ra cái biện chứng lạ lùng và tất yếu của lịch sử.
(1) Đó là ông Phạm Vũ Luận, bộ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo. Xem toàn văn những lời phát biểu của ông ta trong bài trả lời phỏng vấn của báo Lao Động ngày 30.07.2011 : bấm vào đây.
(2) Xin đơn cử một thí dụ : đây là đề thi Sử (Khối C) năm 2011 :

Các thao tác trên Tài liệu